26 bình luận cho “Phim Người Lớn Cấm Trẻ Em Dưới 18 tuổi

  1. Tận cùng của Ái Dục là tội lỗi và khổ đau. Vì sao? Vì đó là đặc tính của dục lạc gồm nghiện và ích kỷ. Sở dĩ xã hội loài người còn tồn tại và phát triển dù con người vẫn sinh hoạt ái dục là bởi ngoài ái dục ra con người có vô số đạo lý, luân thường, kỹ cương, mục đích sống khác để theo đuổi, để kìm hãm bớt sự xấu xa của ái dục mà thôi. Chứ nếu buông thả ra lập tức xã hội loạn lạc ngay.

    Có những bài báo đăng tin về những cái chết đáng hổ thẹn. Đôi bạn tình hành dâm rồi thành bạo dâm và chết trong những tư thế hết sức kỳ cục. Ban đầu chỉ là quan hệ bình thường rồi nghiện thành quan hệ nhiều lần rồi nghiện nhiều quá thành nhàm chán đành phải tăng liều, tìm cái gì đó mới hơn, dị hợm hơn để tăng khoái cảm thì thành bạo lực tình dục, biến thái tình dục… rồi tận cùng là cái chết là tù tội là đau khổ.

    Ban đầu ái dục là sự nâng niu, ngon ngọt rồi nó tăng nồng độ ích kỷ lên dần thành sự đấu tranh, ghen tỵ, ghen tuông, thèm khát rồi tăng lên nữa thành thù hận, thành cuồng si… "anh thà bỏ cha bỏ mẹ chứ không bỏ em", "em thà nghỉ việc để mình yêu nhau". Rồi tận cùng cũng chính là tội ác. Vì tôi yêu cô ấy nên tôi phải hủy diệt cô ấy để không còn ai có thể sở hữu cô ấy.

    Ta thấy thế giới ngày càng rơi vào tình trạng rối loạn giới tính. Cũng vì con người có xu hướng đề cao tình dục, sùng bái tự do ái dục. Và rồi thế giới sẽ đi về đâu? Nếu không còn ai ý thức và có khát khao vượt qua sự tầm thường của ái dục. Hai vợ chồng cưới nhau rồi thì dù có chung thủy cũng phải hết sức vất vả, khổ cực cả đời giữ mình không lạc lòng, không ngoại tình. Cái vất vả giữ mình đó từ đạo đức, từ ý chí, từ luân thường đạo lý mà ra. Còn từ bỏ hoàn toàn ái dục để xuất gia tu hành chân chính cả đời không phạm giới thì đòi hỏi sức mạnh nội tâm của vị đó là như núi lớn cao vút.

    Tâm dâm dục là vô hạn nhưng sức chịu đựng của cơ thể là hữu hạn. Cơ thể thường phản ứng tiêu cực để phản đối lại cái tâm dâm dục bằng cách phát bệnh như trước khi xui xẻo dính sida thì thế nào trước đó cũng ít nhiều mắc một cái bệnh nhẹ hơn và có thể điều trị khỏi như giang mai, xuất tinh sớm, liệt dương… Tuy cơ thể đã cảnh báo nhưng bệnh nhân thường phớt lờ và cố gắng điều trị đối phó rồi lại tiếp tục cuồng si ái dục cho đến khi cơ thể chịu hết nỗi đành phải sụp đỗ hệ miễn dịch (HIV/AIDS). Dĩ nhiên 20%-30% số người bị nhiễm bệnh này là do xui rủi còn lại rất đông đều là do nặng dâm dục mà thành.

    Xưa nay, khoa học cho rằng bệnh tật do tác nhân bênh ngoài xâm lấn nên sinh bệnh điều này là đúng nhưng không đủ lý giải hết nguồn gốc bệnh tật. Nhưng sau này, khoa học sẽ khám phá ra rằng bệnh tật là một chương trình chạy ngầm có sẵn của cơ thể sinh vật sống. Trong mỗi tế bào sống đều chạy ngậm một hệ chương trình bệnh tật cùng với hệ chương trình lão hóa và tái tạo. Chỉ cần đủ điều kiện, đủ nhân duyên thì chương trình chọn ra một dạng bệnh mà phát lên.

    Người nghiện dâm dục thường rơi vào cảnh thiếu hụt tài sản do đầu óc mất tập trung không đủ ý chí và thông minh để làm ăn. Dễ thất nghiệp vì xin việc khổ sở không ai nhận do nhân tướng tối tâm, không đáng tin. Dễ rơi vào cảnh oan ức, bị tiểu nhân bức hại, dễ gặp tai nạn xui rủi do phúc đức cạn kiệt. Dễ bốc mùi hôi trên cơ thể hơn người bình thường do rối loạn hormone. Dễ bệnh vặt cảm mạo do thận suy. Dễ đảng trí, ngu dốt do tế bào não bị phá hủy. Dễ xấu tính vì nhiều vọng tưởng dục lạc. Dễ trở nên cô độc vì ích kỷ chỉ lo tìm dục cho bản thân mình. Dễ rơi vào tâm lý rụt rè, sợ hãi vô cớ nhất là trước Thần Thánh nghiêm minh, trước uy quyền, trước người đức lớn, rất dễ sợ ma và bóng tối do cạn đức. Dễ phạm nhiều sai lầm khác sau đó…

    Ta nói mãi về tác hại của ái dục cũng không hết. Nếu lợi ích của ái dục có thể viết xong trong 10 cuốn sách thì tác hại của nó phải chất đầy 10 thư viện mới hết được. Ta nói một chút về hai cõi giới trong Đạo Phật thể hiện cho hai trạng thái tận cùng của Thanh Tịnh và Ái Dục. Một là cõi Niết Bàn, cõi thanh tịnh tịch diệt mà Chư Phật cùng Chư Thánh A La Hán chứng ngộ và thể nhập nơi từ bi và trí tuệ là tuyệt đối vượt ngoài sức hiểu của muôn loài. Hai là Địa Ngục và nhất là nơi khổ nhất của Địa Ngục là Vô Gián Địa Ngục ( Sự đau khổ và hành hình là liên tục ngày đêm, liên tục phút giây không dừng ) ở nơi đó những phạm nhân vì phạm các tội cực ác ở thế gian như khủng bố, giết cha giết mẹ, phá hòa hợp Tăng, làm thân Phật chảy máu, ô dâm Tăng Ni, giết người không gớm tay, rao truyền tà đạo,… mà phải đọa vào. Tâm chúng sinh ở đó vừa hoảng sợ, vừa thèm khát dục vọng căng thẳng cực độ nhưng không có nỗi một giây riêng tư để thỏa mãn vì hết sạch phước. Cảm giác đó không có từ ngữ, cái đau mà chúng sinh ở địa ngục phải chịu đựng thì không có đơn vị nào tính đếm cho được. Thân thể vừa bị hành hình cho tan tành rồi nghiệp khôi phục lại nguyên hình thù để bị tra tấn tiếp. Một ngày phải trãi qua hàng ngàn lần như thế trong vô hạn thời gian mới rửa xong tội ác đã gây tạo. Rồi phải sinh lên làm loài ngạ quỷ yếu ớt, đói khát nhiều chục hay nhiều trăm năm trước khi được vào thai thú. Vào thai thú sinh ra bị xé xác ăn thịt không biết bao nhiêu kiếp nữa mới bắt đầu trở lại vào thế giới con người làm người hạ liệt để trả hàng ngàn món nợ xưa.

    Thôi thì, chúng ta xin chấp tay nguyện cầu cho mọi người đều thương yêu, tôn trọng nhau và nhìn nhau trong tâm từ bi trong sạch mãi mãi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *